TRI ÂN
Trong cuộc đời,có những điều chỉ thoáng qua trong tâm trí ta,nhưng cũng có những điều ghi sâu trong tâm trí ta vì ấn tượng nó để lại trong chúng ta.
Trước khi đọc bài viết này,tôi chưa có diễm phúc được gặp thầy Duy Nhiên,và được biết tên của thầy qua một người thầy của tôi,cũng là một học trò của thầy Duy Nhiên.Và khi đọc bài viết này, tôi có cùng cảm nhận với các bạn đã đọc trước, đó là bài viết quá tuyệt,rất bổ ích,thực tế.Thoạt đầu,tôi nghĩ sao một bạn trẻ nào lại có những kinh nghiệm quý báu này, và lại rất hiểu tâm lí những đọc giả của bài viết.Sau,khi biết được tác giả,tôi chợt nhận ra đẳng cấp của người viết.Quá tuyệt!
Tôi cũng biết được thầy đã mất,vì ngày hôm thầy mất là ngày cậu học trò của thầy dạy lớp tôi.Giờ đây tôi nhận ra một điều,sự ra đi của thầy là một mất mát quá lớn cho xã hội nói chung và ET nói riêng.Thầy ra đi khi mà một kế hoạch,một dự định còn dỡ dang, một dự định không phải cho riêng thầy mà là cho tập thể những đọc giả của ET,cho 1 thế hệ người Việt Nam đang rối loạn bởi sự du nhập của ngoại ngữ.
Không biết tôi và thầy có thần giao cách cảm không (nói vui thôi
),vì trước khi đọc bài của thầy,tôi đã làm gần như đúng những gi thầy chia sẽ,cũng như thầy từng làm đễ nghe tốt tiếng Anh,nhưng tôi nghĩ không riêng tôi,các bạn cũng có những suy nghĩ như vậy.Vậy thì tôi mong các bạn hãy phát huy những kinh nghiệm học được từ thầy và chia sẻ cho mọi người xung quanh,điều đó như những lời cảm ơn đầy ý nghĩa gởi đến thầy,để thầy ra đi yên tâm và thanh thản.Các bạn nhé!